Thơ Trữ Tình

Cùng Nhạn

Mấy hôm trước, lục lạo chồng thơ cũ, cóp nhặt lại được bài thơ mình đã làm rất lâu năm về trước, tính đến nay đã 33 năm qua rồi. Chủ ý bài thơ này là làm để tặng cho cô bạn gái mới quen biết có tên là Nhạn.
Nhạn, Nhạn năm đó độ chừng 24, 25 tuổi, cư ngụ bang Kansas, gia cảnh nàng lúc bấy giờ thì nghe đâu còn độc thân, nhân lúc bấy giờ tôi sang bang ấy thăm thú một người bạn và được diện kiến người đẹp trong một buổi họp mặt (thanksgiving) cùng gia đình người bạn.
Và với dáng dóc kiều diễm, nước da trắng mịn, gương mặt trái xoan trông duyên dáng với má lún đồng tiền, chừng ấy nhan sắc thôi cũng đã khiến cho bao đấng mày râu mới gặp mặt nàng thì đã bị tiếng sét ái tình khiến họ phải trông cây si tại chỗ, không giấu gì các bác, hiển nhiên trong những kẻ trồng cây si đó cũng có tôi nữa.
Do đó, tôi mới làm bài thơ dưới đây cốt để tặng nàng, nhưng thơ làm xong thì ngại ngùng quá, không dám trao tặng người đẹp trong mộng. Rồi sau đó, đành xếp cất vào một xó, mãi cho đến mấy hôm trước đây vô tình lục lạo “nhặt lại được”.
Ngẫm, nay thì không còn e dè hay thẹn thùng gì nữa, vì đoan chắc Nhạn, hẳn cũng đã có gia đình và hạnh phúc cùng bao nhiêu mặt con rồi thì phải, nên hôm nay tôi có nhã ý post bài thơ này lên đây mời các bác, các bạn cùng nhàn lãm cho vui.
Trân trọng
Cùng Nhạn
Người đâu mới gặp đã vương tơ,
Ngắm dáng nhìn dung, dạ thẫn thờ.
Với ánh mắt huyền bao kẻ ước,
Cùng bờ môi mọng lắm người mơ.
Nôn nao tấc dạ từ hôm đó,
Rạo rực niềm riêng lúc bấy giờ.

Này Nhạn, con tim Ta đã lỡ…
Yêu nàng ngây dại khối tình thơ.
Làm xong Nov-26-1989
Reposted Nov 25/2022

Leave a Reply