Dương Liễu Xuân Phong
“Dương liễu xuân phong kim dạ nhàn” là câu mở đầu trong một bài thơ tứ tuyệt nổi tiếng bàn về quy luật thời gian và đời người, được cho là của nhà thơ lớn Hoàng Đình Kiên (1045–1105) thời Bắc Tống.
Nguyên bản chữ Hán
Phiên âm Hán-Việt
Dương liễu xuân phong kim dạ nhàn,
Nhất bôi trọc tửu vấn thanh thiên.
Vì hà hoa hữu trùng khai nhật,
Nhân khước tòng vô tái thiếu niên?
Dịch nghĩa và thơ
-
Dịch nghĩa: Cành liễu lay trong gió xuân, đêm nay thật thong thả, nâng một chén rượu đục ngước hỏi trời xanh: Cớ sao hoa còn có ngày nở lại, mà đời người thì chẳng bao giờ được trẻ lại lần thứ hai?
-
Dịch thơ:
Liễu lay gió xuân đêm nhàn,
Chén cay rượu đục hỏi ngàn trời xanh.
Cớ sao hoa nở liền cành,
Mà người tuổi trẻ chẳng dành được hai? [1]
Chén cay rượu đục hỏi ngàn trời xanh.
Cớ sao hoa nở liền cành,
Mà người tuổi trẻ chẳng dành được hai? [1]