Thơ Hán-Việt

Dương Liễu Xuân Phong

“Dương liễu xuân phong kim dạ nhàn” là câu mở đầu trong một bài thơ tứ tuyệt nổi tiếng bàn về quy luật thời gian và đời người, được cho là của nhà thơ lớn Hoàng Đình Kiên (1045–1105) thời Bắc Tống.
Nguyên bản chữ Hán
楊柳春風今夜閒
一杯濁酒問青天
為何花有重開日
人卻從無再少年 [1]

Phiên âm Hán-Việt
Dương liễu xuân phong kim dạ nhàn,
Nhất bôi trọc tửu vấn thanh thiên.
Vì hà hoa hữu trùng khai nhật,
Nhân khước tòng vô tái thiếu niên? 

Dịch nghĩa và thơ
  • Dịch nghĩa: Cành liễu lay trong gió xuân, đêm nay thật thong thả, nâng một chén rượu đục ngước hỏi trời xanh: Cớ sao hoa còn có ngày nở lại, mà đời người thì chẳng bao giờ được trẻ lại lần thứ hai?
  • Dịch thơ:
Liễu lay gió xuân đêm nhàn,
Chén cay rượu đục hỏi ngàn trời xanh.
Cớ sao hoa nở liền cành,
Mà người tuổi trẻ chẳng dành được hai? [1]
Bài thơ mang nỗi niềm hoài niệm, ngậm ngùi trước sự hữu hạn của đời người. Thiên nhiên có chu kỳ tuần hoàn (hoa tàn rồi lại nở), nhưng tuổi trẻ của con người đi qua là vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại, khiến nhà thơ phải mượn chén rượu để hỏi trời xanh trong một đêm xuân thanh vắng. [1]
Nếu bạn muốn, tôi có thể phân tích sâu hơn về ý nghĩa triết lý hoặc phong cách thơ ca của thời kỳ Bắc Tống liên quan đến bài thơ này.

Leave a Reply