Thơ Song 7 Lục 8

Những Dòng Thơ Rướm Máu: “Khóc Cờ” của nhà thơ Vũ Linh Huy

KHÓC CỜ
Ôi Cờ Vàng thánh thiêng cao quý
Là biểu trưng thành lũy tự do
Muôn người đổ máu tưới Cờ
Xả thân anh dũng theo Cờ tiến lên
Hồn Sông Núi Tổ Tiên bao thuở
Ngự trong Cờ phù trợ cháu con
Quân dân một dạ sắt son
Theo Cờ chiến đấu, bảo tồn  tự do
Rồi Nước mất nhưng Cờ không mất
Cờ theo người đi khắp năm châu
Trở thành thủ lãnh tối cao
Đoàn người xa xứ kính chào, tôn vinh
Nhờ chăm chỉ, thông minh, nhẫn nại
Dân Việt ta làm lại cuộc đời
Thành công rực rỡ khắp nơi
Xây quê hương mới, mọi người nể nang
Đứng dưới Cờ xếp hàng tranh thủ
Đòi tự do, dân chủ, nhân quyền
Cho dân Việt khắp ba Miền
Bảo toàn đất biển vững bền muôn năm…
Dân sở tại đồng tâm yêu chuộng
Tôn vinh Cờ biểu tượng tự do
Nhiều nơi biểu quyết nhận Cờ
Là Cờ chính nghĩa, là Cờ Việt Nam
Vinh dự ấy vỡ toang, hoen ố
Khi loạn quân hùng hổ, ngang tàng
Tấn công Quốc Hội Liên Bang…
Kìa ai mang lá Cờ Vàng phất cao
Cả thế giới trông vào…
Nhục nhã!
Thương cho Cờ, thương quá Cờ ơi
Người ta nhận diện Cờ rồi…
Thấy Cờ họ nhớ, họ cười mỉa mai…
Nhục này biết tỏ cùng ai?
Ngày 11 tháng 1 năm 2021
Vũ Linh Huy

Leave a Reply

error: Content is protected !!