• Thơ Song 7 Lục 8

    Thanh Mai Trúc Mã

    Trong ký ức của tôi, bỗng nhiên hồi tưởng lại những hình ảnh kỉ niệm thân thương nhất trong đời, đó là thời thơ ấu, thuở còn tắm mưa, đánh đáo, chung trường, chung lớp cùng cô bạn gái kháu khỉnh dễ thương đó của tôi, có thể nói đó là thời kỳ của tuổi ngọc ngà vàng son, xuyên qua những hình ảnh cùng vui, cùng chơi đùa, cùng học bên nhau, mãi đến lúc lớn lên, đến khi có dịp đọc qua bài thơ Trường Can Hành của Lý Bạch, tôi mới mường tượng giữa tôi và cô bạn gái bé tí kia, sao nó cũng có phần…

  • Biếm Thi,  Thơ Song 7 Lục 8

    Bẽ Bàng!

    BẼ BÀNG Thương tặng B&N {Buổi trưa hôm ấy cả nhà tôi ngồi xem trực tiếp truyền hình. Tôi đã thấy cờ vàng rồi nhưng lặng câm với hy vọng vợ con không thấy. Nhưng đứa con gái lớn quay qua nhìn tôi dò dẫm, e ngại, rồi nói “Cờ của Bố kìa bố”. Tôi trả lời con trong bẽ bàng “Bố thấy rồi”. B} Trưa hôm ấy cả nhà chăm chú Nhìn loạn quân hùng hổ ngang tàng Tấn công Quốc Hội Liên Bang… Bỗng ai mang lá Cờ Vàng phất cao Lòng chợt thấy nhói đau, hụt hẫng Nhưng lặng câm như chẳng thấy Cờ Mong con, mong…

  • Thơ Song 7 Lục 8

    Những Dòng Thơ Rướm Máu: “Khóc Cờ” của nhà thơ Vũ Linh Huy

    KHÓC CỜ Ôi Cờ Vàng thánh thiêng cao quý Là biểu trưng thành lũy tự do Muôn người đổ máu tưới Cờ Xả thân anh dũng theo Cờ tiến lên Hồn Sông Núi Tổ Tiên bao thuở Ngự trong Cờ phù trợ cháu con Quân dân một dạ sắt son Theo Cờ chiến đấu, bảo tồn  tự do Rồi Nước mất nhưng Cờ không mất Cờ theo người đi khắp năm châu Trở thành thủ lãnh tối cao Đoàn người xa xứ kính chào, tôn vinh Nhờ chăm chỉ, thông minh, nhẫn nại Dân Việt ta làm lại cuộc đời Thành công rực rỡ khắp nơi Xây quê hương mới,…