
Nhân Sinh Quan như bóng câu qua cửa,
Mà người đời mải miết bám níu theo.
Bóng phù vân lấp loáng chỉ bọt bèo,
Mùi phú quý ru hồn vào giấc điệp.
Trong bến mê mọi người say ngủ thiếp,
Bụi hồng trần ai quét sạch được ru?
Mà lặn ngụp dìm nhau giữa khơi mù,
Hầu chiếm đoạt Khối Hư trong vũ trụ!
Mấy ai biết mình đang say cơn ngủ?
Tỉnh hồn mê mà lo việc tu thân.
Rồi tắm gội cho sạch vết phong trần,
Quảy túi thơ cùng ta làm bậu bạn.
Bước vui thú ngao du khi buổi sáng,
Lấy Càn Khôn làm gối tựa về đêm.
Đùa Nhật Nguyệt trong tâm thức êm đềm,
Cho tinh tấn tâm hồn khi đêm xuống.
Dưới trăng sáng những điều ta ước muốn,
Ôm núi sông dồn ngập vào túi thơ.
Vác lên vai ta đi khắp sông hồ,
Lòng thư giãn nghe hồn quên cõi tạm.
Bên rừng trúc cơm rau mà thanh đạm,
Ngắm mai vàng chớm nở lúc xuân sang.
Yêu khóm cúc còn hơn cả bạc vàng,
Hồn thơ trải chập chờn lên ngọn cỏ.
Đêm thì thầm cùng nàng trăng lấp ló,
Vờn trêu ta lơi lả nét ngây thơ.
Trong chén ngọc bóng Hằng như đợi chờ,
Kề môi hớp dáng nàng lòng xao xuyến.
Mặc thế gian thói đời thường lắm miệng,
Cười chê ta khờ khạo tợ thằng điên.
Tân-Thế-Kỷ mà còn luận thánh hiền?
Ai quyết chắc rằng: Tôi Điên, Anh Tỉnh?
TRÚC LÂM HÀN SĨ
(là bút hiệu thứ 2 của Đông Thiên Triết)
Tháp Bè, ngày 3 tháng 4 DL/2004
Bấm vào link này: dongthientriet.com/2026/07/nhan-sinh-quan-2/ để đọc bài bình phẩm và phân tích của AI qua nguyên tác bài thơ” Nhân Sinh Quan.