• Thơ Tự Do

    Biển Chờ

    Biển Chờ Em vẫn đợi từng chiều trên biển vắng Ngày dài thêm khi nắng ủ hoàng hôn Gió xôn xao đan nhánh tóc dỗi hờn Hồn ngơ ngẩn nương theo từng cơn sóng . Sóng ơi sóng đừng cuốn xô bờ cát Xóa dấu chân tình tự tháng năm qua Biển yêu thương bao dấu vết chưa nhòa Người xưa hỡi tấc lòng luôn luyến ái . Đừng bỏ em giữa giòng đời mê mải Trôi về đâu dòng nước biếc mịt mùng Nhánh sông buồn mang khúc hát tình chung Lời tha thiết theo sóng đùa trên biển . Dẫu người đi xa ngàn trùng miên viễn Trái…

  • Thơ Tự Do

    Trăng Sơn Cước

    Trăng Sơn Cước Tác giả: Quoc Hung Nguyen Cao Về thành thị mơ bóng hình sơn cước Tìm vầng trăng khói toả sương mờ Nghe tiếng trong nước mát ngân nga Đêm vắng lặng xôn xao bầy vượn hú Lửa bập bùng vai kề vai cọ má Gió vi vu hơi thở núi rừng Tim phập phồng ôm ấp một hồng nhan Người tri kỷ những ngày vui bất tận Còn lưu luyến da mịn màng gợi cảm Đôi mắt đen lấp lánh biết bao tình Mái tóc dài xõa dại nét mi thanh Em đến đấy trở thành sơn nữ Yêu non nước mến cuộc đời thôn dã Thích…

  • Thơ Tự Do

    MAI TÔI ĐI

    Cuong Nguyen <ngducuong@gmail.com> To: CUONG NGUYEN Bcc: tudo_ngonluan@googlegroups.com Bài thơ tâm lý, nhẹ nhàng. Tất cả chúng sinh trong cuộc đời không ai thoát khỏi một lần cuối ra đi,tuy nhiên tìm ra tác giả cũng có nhiều dư luận: Có người cho rằng của Phước Tuyền Ngô Quang Huynh sáng tác vào năm 2013.Cũng có người cho rằng của Thái Thúc Hoàng Minh sáng tác vào 2015. Dù của ai,tôi trang trọng và rất tâm đắc.Người sáng tác ra bài thơ nầy dù đang sống hay đã khuất bóng,tôi kính cẩn nghiêm mình! Ngducuong MAI TÔI ĐI Mai tôi đi…chẳng có gì quan trọng, Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,…

  • Thơ Tự Do

    Sau Khi Tôi Nhắm Mắt.

    Trích trong truyện ngắn: Ngộ Đạo Đất Trời Sau Khi Tôi Nhắm Mắt. Khi tôi chết, viếng tang đừng buồn bả Cười cho to, kể chuyện tếu vui đùa , Trong sáu tấm biết chắc tôi hả dạ, Lên tinh thần, ấm áp buổi tiển đưa, Nếu làm biếng, cứ nằm nhà thoải mái Viếng thăm chi, vài phút có thêm gì ? Mắt đã nhắm. Lạnh thân. Da bầm tái . Dẫu bôi son, trát phấn cũng thâm chì . Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó, Ai thay da mãi mãi sống trăm đời . Kẽ trước người sau, xếp hàng xuống mộ Biết đâu là khởi…

  • Thơ Tự Do

    Đêm Thất Tịch

      Đêm Thất Tịch Xin kể nghe chuyện tình cầu Ô Thước,Ta Ngưu Lang, nàng Chức Nữ yêu nhau.Có thử lửa mới phân biệt vàng thau,Để hậu thế biết tình yêu cõi trước. Nhớ thuở ấy tóc nàng đen huyền mượt,Bờ môi hường, ngọt lịm mỗi lần hôn.Hai đầu lưỡi tìm nhau, máu tim dồn,Làn hơi thở thơm tràn lên mắt biếc. Ta mê mẫn, làm thơ tình da diết,Kể từ khi quả đất cũ ngừng quay.Triệu kiếp trước vũ trụ đã uống say,Nên trái đất rã tan không ai biết. Trong thái cực âm dương đà câm điếc,Trời âm u bóng tối ngập dương gian.Chỉ còn lại mối tình…

  • Thơ Tự Do

    Kỷ Niệm Vào Thu (2)

    Kỷ Niệm Vào Thu (2) August 19, 2021 April 13, 2020 KỶ NIỆM VÀO THU (2) Trời Denver, gió Thu về chớm lạnh Hàng lá xanh trong nắng đổi thay màu Lưới nhện giăng còn vương vấn bên nhau Thương nhớ quá mùa Thu nào thuở trước Mái trường xưa hôm nào ta sánh bước Em đưa tay đón vội lá vàng rơi Nét reo vui nhìn anh nở nụ cười Rồi mắc cở quay đi chân bước vội Chiều Thu ấy tim lòng như réo gọi Nắng Thu về chiếu rọi con đường quen Ngồi bên nhau, lời êm ái ngọt mềm Tà áo trắng đi về vui trong…

  • Thơ Tự Do

    Hộ Hoa Sứ Giả

    Hộ Hoa Sứ Giả August 19, 2021 April 13, 2020 Đêm trăng sáng hồn anh bỗng thức giấc, Dõi bóng em từng bước trong đêm dài. Đường vắng tênh nên chẳng thấy bóng ai, Anh lo ngại kẻ gian cướp Em mất ! Liền bám chặt không rời em nửa tấc, Phút giây này gió thổi tốc mùi hương. Nghe hoa thơm ngào ngạt khắp con đường, Anh ngây ngất như người say chợt tỉnh. Hồn đang tỉnh hay hồn đang ngà xỉn ? Nhìn trong ly nhô nhấp bóng hình Em. Anh nốc cạn, chếnh choáng thấy say mềm, Say nồng rượu hay say men tình mật ? Trong…

  • Thơ Tự Do

    Nhân Sinh Quan

    Nhân Sinh Quan August 19, 2021 April 13, 2020 Nhân Sinh Quan Nhân Sinh Quan như bóng câu qua cửa, Mà người đời mải miết níu rượt theo. Bóng phù vân lấp loáng chỉ bọt bèo, Mùi phú quý ru hồn vào giấc điệp. Trong bến mê mọi người say ngủ thiếp, Bụi hồng trần ai quét sạch được ru ? Rồi lặn hụp dìm nhau giữa khơi mù, Hầu chiếm đoạt Khối Hư trong vũ trụ ! Mấy ai biết mình đang say cơn ngủ ? Tỉnh hồn mê mà lo việc tu thân. Rồi tắm gội cho sạch vết phong trần, Quảy túi thơ cùng ta làm bậu…

  • Thơ Tự Do

    Xuân Về Bên Rừng Trúc

    August 19, 2021 April 13, 2020 Xuân Bên Rừng Trúc Nàng Xuân đến lả lơi trêu vạn vật, Đón Xuân sang cánh én liệng quanh đường. Cành Mai vàng điểm xuyết nét đài chương, Tô phong thái hồn say, thơ cuồng túy. Đây bức tranh của trời xuân thế kỷ, Sắc và thơ tô thắm nét thiên hương. Ai có nghe xin chớ vội vấn vương, Khơi dĩ vãng con tim tình rạo rực. Nàng Xuân ơi ! hãy về đây rưới phúc, Cho hồng trần nhuận sắc bớt phong ba. Cho mưa thuần, gió thuận khắp sơn hà, Để nhân loại bước qua luồng tận thế. Và tuổi trẻ…

  • Thơ Tự Do

    Xa Rồi Mùa Hạ

    Xa Rồi Mùa Hạ August 19, 2021 April 13, 2020 Cô Bé ơi! Sao quên rồi mùa Hạ Để Thu về giá lạnh phủ đầy sương Hàng cây khô trụi lá đứng bên đường Con dốc nhỏ bơ vơ tìm chút nắng Tại Bé đó! Để lòng buồn hiu quạnh Mưa chợt về lắng đọng giọt suy tư Có phải Thu mang gió thoảng vi vu Thương giọt nắng bơ vơ còn sót lại Cô Bé ơi! Còn đâu thời ngây dại Mái trường xưa chung lối nhỏ ta về Tiếng ve sầu nức nở báo mùa thi Mùa Hạ đến hôm nào nay xa vắng Tại Bé đi !…

  • Thơ Tự Do

    Thư Hà Thượng Nhân viết cho Hữu Loan

    Thơ HTN: Viết Cho Hữu Loan April 13, 2020 (*) là một Nghĩa Sĩ thất chí, tác giả bài thơ Đường, viết theo chữ Hán, khá nổi tiếng:Thế sự du du nại lão hà.Kỷ độ long tuyền đới nguyệt ma. (Viết Cho Hữu Loan)Trán cao tóc xù Trai Quảng Bình trong quán phở chiến khu.Đập bàn tắt đèn, thét săn tay áo:Thằng Ái Mỹ-Lộc bắn thằng Kỳ Hoàng Lão (1).Nguyễn Hữu Loan!Hồn nhiên như con trẻ,Đơn sơ như miệng cười,Dám chân thành làm một con người.Giữa bão tố quyết không là cây sậy.Chỉ biết cúi đầu vâng lời lẽ phải,Với bạn bè gìn giữ thủy chung (2).Đỗ Phủ xưa dù…

  • Thơ Tự Do

    Hãy Chụp Dùm Tôi

    Hãy Chụp Dùm Tôi Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa. Đừng khoe tôi hình ảnh một quê nhà,Mà bạn nghĩ đang trên đà “đổi mới”,Những thành thị xưa hiền như bông bưởi,Nay bỗng dưng rã rượi nét giang hồ. Đừng khoe tôi những cảnh tượng xô bồ,Những trụy lạc giờ vô phương cứu chữa.Đất nước đã từ lâu không khói lửa,Sao rạc rài hơn cả thuở chiến chinh. Đừng khoe tôi những yến tiệc linh đình,Những phố xá ngập phồn vinh giả tạo,Nơi thiểu số tung tiền như xác pháo,Khi dân nghèo không muỗng cháo cầm hơi. Đừng khoe tôi cảnh tụ họp ăn chơi,Của những kẻ đã một thời chui nhủi,Bỏ tất cả, trong đêm dài thui…

  • Thơ Tự Do

    Hoen Ố Màu Cờ

    Hoen Ố Màu Cờ (Chúng tôi là cựu chiến sĩ, là cựu tù nhân của cộng sản… Đã từng chiến đấu dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, ngọn cờ Chính nghĩa…Vì thấy nó xuất hiện trong cuộc bạo loạn, tấn công tòa nhà Quốc Hội Hoa Kỳ ngày 6 tháng 1/2021 nên phải lên tiếng.) Họ là những con người đang lạc lối ! Bị phủ trùm trong mê muội khùng điên. Thể hiện lòng aí quốc cách vô duyên : Vác Cờ Vàng theo bạo quyền vung vẫy. Quân, Dân miền Nam vì ngọn cờ ấy, Đã đổi máu thân giữ lấy quê hương. Ba mươi tháng tư,…

  • Thơ Tự Do

    THƯƠNG ANH HOÀI-Á Nghi

    THƯƠNG ANH HOÀI đi dưới tuyết khi ngày vừa mới chớm Chiều lâm râm giọt mưa lạnh đầu xuân Từng bước đi, em thanh thản đầu tuần Ngày hai buổi khác nhau từ giọt nước. Chân đều bước, nhìn hoa, lòng ao ước Được bên anh, cùng đi dạo dưới mưa, Tay đan tay, ủ thương mến cho vừa Một lời hứa: bốn mùa tình thơm mãi. Á Nghi** 22-5-2012. ————————— HƯƠNG MỘNG Viết tặng bé H. Hôn anh, anh hỏi: Chỗ nào? Chỗ thương, chỗ nhớ, chỗ nào anh hôn Hôn anh gửi cả tâm-hồn Này câu nhung nhớ, này bồn chồn thương; Này ngày ướt đẫm mù sương;…

  • Thơ Tự Do

    Lời Mẹ Ru

    Lời Mẹ Ru Đêm trở giấc nghe lời ru của Mẹ, Tiếng à ơi đã im đậm trong hồn. Không gian chợt lâng lâng cao nhè nhẹ, Những ngón gầy mẹ lồng vuốt tóc con. Căn nhà nhỏ mình con nơ i xứ lạ, Ngôn ngữ người và đời sống khó quen. Vá víu Mẹ, tình Mẹ trùm phủ cả, Và quê hương, chữ S mãi y nguyên. Làm sao biết, lần ấy là lần cuối, Bước chân đi là cách biệt ngàn trùng. Mẹ nhắm mắt, hung tin nào đưa tới, Lệ con trào che kín cả không trung. Mẹ khuất núi mang gì về bên ấỷ, Dưới mộ…

  • Thơ Tự Do

    Chốn Hư Vô

    Chốn Hư Vô Khi thức dậy mới biết mình còn sống Thêm một ngày trôi nổi cõi vô minh Mỗi sát na đều có cuộc tử sinh Đường nhân thế đưa ta về vô định Chút thân phận luôn nằm ngoài toan tính Mọi cơ duyên đi đến rất tình cờ Đời mỹ miều chỉ thấy được trong mơ Giây phút cuối sẽ trở thành tro bụi Mong tận hưởng để đời không tiếc nuối Cuộc thăng trầm quanh quẩn giữa sắc không Từng ngày lên rạng rỡ mặt trời hồng Tình yêu nở trên trái tim khô héo Vào cuộc thế với tương lai muôn nẻo Nhưng hôm nay…

  • Thơ Tự Do

    Lời Mẹ Ru

    Lời Mẹ Ru Đêm trở giấc nghe lời ru của Mẹ, Tiếng à ơi đã im đậm trong hồn. Không gian chợt lâng lâng cao nhè nhẹ, Những ngón gầy mẹ lồng vuốt tóc con. Căn nhà nhỏ mình con nơ i xứ lạ, Ngôn ngữ người và đời sống khó quen. Vá víu Mẹ, tình Mẹ trùm phủ cả, Và quê hương, chữ S mãi y nguyên. Làm sao biết, lần ấy là lần cuối, Bước chân đi là cách biệt ngàn trùng. Mẹ nhắm mắt, hung tin nào đưa tới, Lệ con trào che kín cả không trung. Mẹ khuất núi mang gì về bên ấỷ, Dưới mộ…

  • Thơ Tự Do

    Những Mùa Đông: Hoàng Liên-Trường Sơn

    Những Mùa Đông Hoàng Liên – Trường Sơn MÙA ĐÔNG HOÀNG LIÊN SƠN Cuối Thu trên đất Mỹ, trời thấm lạnh Nhớ về mùa Đông Hoàng Liên Sơn Cuối tháng chạp, một chín bảy sáu Hai ngàn “cải tạo viên” Miền Nam Đáp tàu Hồng Hà ra Bắc “đi du học” Trên sông Lòng Tàu, tàu trôi êm ả Cửa biển Cần Giờ lướt qua lúc chiều buông Một bạn tù lắc lư thổ huyết láng lay Trên chiếc tàu sóng vùi, gió vập lúc đêm về Trong âm u, bỗng hiện lên ánh hào quang Quanh thân người tù nho nhã, hiền lành Người tu sĩ thánh thiện Nguyễn…

  • Thơ Tự Do

    Xuân Hạ Thu Đông

    XUÂN HẠ THU ĐÔNG Mùa Đông Hoàng Liên Sơn lạnh lắm Tù Miền Nam lạnh bất kham Lạnh buốt óc, nhức tim Suốt đêm trường ngồi tựa cột run rẩy Mơ màng thiêm thiếp lúc tàn canh Đỉnh Fansipan tuyết trắng một màu Mùa Xuân tới Hoa ban nở trắng khắp núi đồi Lòng người tù rạng rỡ Đi vào cõi Thiền Quên hết đói lạnh, vong thân Mùa hè Trường Sơn nóng cháy thịt Cột kèo tre nứa nổ bom bóp Gió lào thổi qua khe núi như thổi lửa Người tù già hen suyễn tựa song sắt thở phì phò Gã tù trẻ trăn trở mơ màng Quê…