Thơ Tự Do

Những Món Nợ Này

Những Món Nợ Này 
Lúc mới chào đời, đã Nợ rồi,
Nợ Trời, Nợ Đất, suốt đời… ôi !
Nợ sông, Nợ biển, Nợ mây nước.
Nợ ánh mặt trời sưởi ấm tôi.
 
Nợ ánh trăng thanh soi mát lành,
Nợ bầu khí quyển khiết tinh anh.
Nợ sao Bắc Đẩu soi phương hướng,
Nợ quả cầu quay đúng nhịp canh.
Nợ lúc chào đời, mở mắt ra,
Nợ công tác tạo vóc hình ta.
Nợ ơn cúc dục như trời biển,
Nợ ấy chính là Nợ Mẹ Cha.
Nợ lúc chào đời, Nợ quốc gia,
Sống trong mái ấm ở quê nhà.
Bốn Vùng Chiến Thuật, bao yêu dấu.
Kỉ niệm hiền hòa, ôi ! thiết tha.
 Nợ lúc chào đời, Nợ quốc gia,
Khắc sâu tâm khảm dãy sơn hà.
Đẹp thay ! chữ S, quê hương đó,
Nguyện sẽ chung vai, dựng mái nhà.
 Nợ lúc chào đời, Nợ quốc gia,
Bát cơm manh áo của ông cha.
Nuôi ta nên vóc, nên hình dáng,
Chưa trả Nợ này, tản lạc xa !!!
 Nợ mới sinh ra, những Nợ này,
Làm sao trả dứt để lòng khuây ?
Nợ tiền, nợ bạc, còn phương trả,
Những món Nợ này, sao trả đây ?
ĐôngThiênTriết

Leave a Reply